Có một điều rất lạ….
Một cái cây không bao giờ tự lớn lên một mình.
Đất thế nào, thì cây sẽ thế ấy.
– Đất khô cằn, cây vất vả hút dưỡng chất mà sống.
– Đất tơi xốp, đủ dưỡng chất cây tự nhiên mà xanh.
Không ai đứng trước một cái cây mà trách: “Sao nó không lớn nhanh hơn ?”. Người ta chỉ lặng lẽ cúi xuống nhìn và xem lại nền đất.
Và con cái của chúng ta ….cũng vậy.
Có những lúc ta nhìn con mà sốt ruột:
“Sao con lì thế ?”
“Sao con chậm hiểu thế ?”
“Sao con không được như bạn kia ?”
Nhưng hiếm khi ta dừng lại một nhịp để hỏi: “Môi trường con lớn lên có điều gì cần mình thay đổi không ?”
– Con không phải vấn đề. Con là tấm gương.
– Con là phản chiếu cách ta nói chuyện mỗi ngày
– Con lặp lại cách ta xử lý cảm xúc
– Con học từ những điều ta làm nhiều hơn những gì ta dạy
Một đưa trẻ dễ cáu gắt có thể đang sống trong nhiều áp lực chưa được gọi tên.
Một đứa trẻ khép mình có thể đã nhiều lần không được lắng nghe trọn vẹn.
Một đứa trẻ chống đối có thể chỉ đang cố bảo vệ thế giới nhỏ bé của mình.
Khi ta “sửa con” bằng lời trách mắng, ta chỉ đang cắt lá tỉa cành trong khi gốc rể vẫn chưa được chạm tới.
Nhưng khi ta quay về “sửa mình” mọi thứ bắt đầu thay đổi rất nhẹ nhàng, rất sâu sắc:
+ Ta học cách nói chậm lại.
+ Ta học cách kiên nhẫn thêm một chút.
+ Ta học cách lắng nghe và không vội kết luận.
Và rồi không cần ép buộc, đứa trẻ cũng dần khác đi – Không phải v ì con “ngoan hơn” mà vì con đang được lớn lên trong một mảnh đất tốt hơn.
Làm cha mẹ không phải là cố gắng trở nên hoàn hảo mọi điều, mà là đủ tinh táo để nhận ra: mỗi phản ứng của mình hôm nay đang âm thầm nuôi dưỡng một phần tính cách của con ngày mai.
Nhìn cây để sửa đất. Nhìn con để hiểu chính mình và khi ta bắt đầu thay đổi từ bên trong đứa trẻ không bị sửa nữa mà tự nhiên sẽ nở hoa đẹp nhất theo cách của riêng mình.
Nguồn: Sưu tầm



