Tản mạn về Tết

Tết là những dặm dài ký ức nối tiếp nhau, là sự đan xen của hồi đó – bây giờ để nhắc nhớ, kể cho nhau chuyện của nhà mình, xóm mình, xứ sở quê hương mình. Tôi lại nhớ những điều nho nhỏ trong mái ấm của mình với hình ảnh những người thân yêu chuẩn bị, vun vén cho 03 ngày tết tròn đầy. Cái cự củi, vài ba bó lá dừa Má chuẩn bị trước tết. Bàn thờ gia tiên rực rỡ, thơm thảo lòng hiếu mà Tía tôi tỉ mẫm từng chút một. Khuôn nướng bánh kẹp của chị Ba, chị Tư nhuộm màu thời gian mà nướng bánh ra thì thơm lừng mùi nhớ….Mỗi sự vun vén là một biểu hiện sinh động cho “nhà là chốn bình yên”, “Nhà là nơi để về”, “Có trăm chốn đi nhưng có một chốn về – đó là nhà”.

Đôi khi tôi nghĩ, lạ quá hễ nghĩ về Tết là người ta lại nghĩ về nhà, mái ấm và quê hương. “Ăn tết” lớn nhất là ăn với người thân, với cha mẹ và với bậc tổ tiên vãng tiền trong ngôi nhà của mình. Về quê ăn tết là chuyến về nguồn đẹp đẻ nhất, nét đẹp Tết cổ truyền đẳm sâu trong những điều thiêng liêng và nhân văn đó.

Trong hồi ức của đời người, ký ức Tết quê hẳn sẽ là một giềng mối tâm hồn sâu nặng nhất. Gió xuân đã rào rạt, nhấp chén trà sớm mai, lòng lại nghĩ về nhà mình ngày Tết hồi xưa…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *